I. BÚP BÊ DÂY CÓT
Dòng thời
gian chảy dài như thoi đưa vào những thứ dĩ vãng thời thơ ấu của Mây, nó được
giấu kín trong một chiếc hộp màu đỏ nhung, thắt bím nơ nhỏ xinh mà bất cứ một
cô bé nào cũng phải chú ý vậy nên cắp mắt tròn to ngây thơ vô số tội của Mây
cũng không phải là ngoại lệ. Năm đó Mây lên năm tuổi, mẹ cô tặng cho cô một món
quà sinh nhật là một con búp bê chạy dây cót, mỗi lần kéo dây là nó sẽ tự phát
ra tiếng nhạc vô cùng du dương. Mây thích lắm, ở cái độ tuổi thần tiên, một rừng
trí tưởng tượng trong đầu của cô bé thì cái gì là thật, cái gì là hư không còn
quan trọng bằng việc thỏa mãn niềm vui sướng khi có một người bạn mà mà cô hằng
mong. Cô bé không có bạn bè, cô thích ở nhà xem những bộ phim, bạn của cô là những
món đồ chơi mà cô được mua cho. Con búp bê bằng sứ, tóc vàng óng , mắt nâu láy,
môi đỏ chúm chím, má ửng hồng đào, mặc chiếc váy màu xanh có kèm ruy băng trắng,
trên đầu gắn một chiếc nơ nhỏ cùng tông với váy, ở dưới có một sợi dây phát nhạc,
nom tổng thể thật lộng lẫy và đắt tiền.Quả thật từ khi có búp bê, cô với nó như
hình với bóng, đi đâu làm gì cô cũng cầm theo, đôi mắt chớp chớp của nó ánh lên
nhìn cô vô hồn nhưng đối với cô là cả một sự trìu mến yêu quý. Thỉnh thoảng Mây
ngồi nói chuyện một mình với nó sau đó kéo sợi dây cho chúng chạy cảm giác như
một lời đáp lại của con búp bê làm cô bé
rất mê mẩn với âm thanh của nó tạo ra vậy. Mây bám nó còn hơn bám cha bám mẹ,
cha mẹ cô thường hay đi làm tối muộn mới về nên thời gian dành cho cô không được
nhiều; vả lại con người khi phải đối mặt với cơm áo gạo tiền chạy đua với thời
gian là họ đinh ninh vì một điều gì đó tốt đẹp hay chỉ đơn giản là sự ổn định,
nhiều khi sự ổn định chỉ là một tấm màn che lấp đi cơn bão mỗi lúc bập bùng
trong lòng họ. Con bé hiểu chứ, nó hiểu hơn ai hết, sâu thẳm trong nó có một điều
gì đó hụt hẫng, nhưng nó vẫn mặc kệ vì “trẻ con thì biết gì?” Đối với thế giới
màu hồng của Mây, bóng tối là thứ mà cô sợ nhất, tắt đèn nhưng phải chạy thật
nhanh qua chỗ có ánh sáng, ban đêm thì không dám đi vệ sinh mà phải nhờ người lớn
đi cùng, bất đèn canh ngoài cửa và đi ngủ cũng cần có mẹ nằm bên cạnh, con bé
chưa quen với việc ngủ riêng, nó cần có hơi ấm của người, có chăng mới biết nỗi
bất an của con bé là gì khi nó luôn cần sự an toàn.
Trong căn
nhà cỡ cấp bốn của mảnh đất từ thời cha ông để rồi xây lại, thời xưa chỉ là một
cái ao trống trải, cỏ dại mọc um tùm, làm nấm mồ mả cho tổ tiên hay bãi tha ma
của những người lính quá cố. Tầng hai để làm phòng ngủ cho cả gia đình, vì diện
tích hẹp nên mỗi phòng chỉ có một cái giường đủ cho hai người lớn, một trẻ con nằm.
Mây có một đứa em gái, nó mới có mấy tháng tuổi cho nên nếu như người làm cha
làm mẹ không có đủ sự khôn khéo để biết cân bằng tình cảm giữa hai đứa thì e rằng
sẽ có một đứa cảm thấy mình bị ra rìa. Hồi đó trước sân nhà Mây có một cây nhãn
được nuôi dưỡng từ bàn tay tần tảo của của bà nội, nó lớn phổng phao nhưng từ
khi bà mất cách đây vài năm chả ai đụng tới thành ra sức sống mãnh liệt của nó
cũng giảm dần, cành lá rụng và xơ xác hơn, ở trong phòng ngủ có thể nhìn thấy
rõ hình dáng của nó qua ô cửa sổ. Đó là một đêm mưa ngớt ngoải, sấm chớp không
khác gì tiếng gầm của mấy gã khồng lồ từ xa vọng tới làm lay động cả những tán
lá rụng tả tơi, lá cọ xuống nền xi măng xào xạc như móng vuốt của vài cơn gió cố
tạo ra vết xước dưới mặt đất. Hôm ấy Mây ngủ với mẹ cùng cô bạn búp bê của mình,
có lẽ vì đứa em của cô đã tỉnh vào giữa đêm với cơn thèm khát sữa từ mẹ nên từ
lúc nào mà mẹ Mây đành phải di chuyển sang phòng bên cạnh, những bước chân nhẹ
nhàng không gây ra bất kì một tiếng động nào từ việc đóng cửa tránh làm Mây tỉnh
giấc, vì nếu tỉnh thì cô bé sẽ không đời nào ngoan ngoãn để mẹ sang đó. Mẹ
cô đã đi để lại mình cô nằm trong căn phòng tối, sẽ chẳng có vấn đề gì nếu Mây
không bị đánh thức bởi tiếng sấm và không gì có thể ngăn cản được trí tưởng tượng
của một đứa trẻ khi mà cô có ý thức trở lại. Ngay khi cô bé sực tỉnh cố với tay
sang bên cạnh để kiếm mùi người thì chiếc giường chỉ còn sự trống trải đủ để một
cái bóng chết tiệt nào đó có thể ngả lưng xuống? Cảm giác bất an, sợ hãi trong cô cũng tự nhiên mà theo cùng. Căn phòng tối nhưng mọi phía xa ánh sáng hắt lại nên vẫn có thể nhìn thấy rõ cây nhãn ngoài cửa sổ. Mây bất giác đưa mắt
nhìn chúng, mấy cành cây ra sức đung đưa lắc lư theo từng nhịp, cô đưa tay lên
che mắt nhắm mở, cố gắng ngủ tiếp nhưng dường như những cái cây đang ra sức tạo
sự chú ý cho cô bé. Ít nhất vẫn còn con búp bê này, nó chả khác nào một chất sứ, động cơ bên trong được làm bằng kim loại, vô tri, nhưng người thợ đã đưa mọi khả năng công phu của
anh ta vào việc chế tạo nó đã là cho nó một linh hồn, còn Mây là người cho nó
một cái danh, cái phận.
“Có phải mẹ
bỏ rơi tớ rồi không?” – Mây ôm con búp bê tủi hờn hỏi
“….”
“Tớ không
thích bóng tối đâu, bóng tối sẽ nuốt chửng tớ đấy”
“…”
Mây kéo sợi dây. Một bản nhạc cổ điển phát ra từ con búp bê quện vào âm thanh của tiếng cây, tiếng gió thổi, tiếng mưa, thật khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, u tối nhưng lại là thứ âm thanh quen thuộc vỗ về Mây mỗi khi cô cảm thấy đơn độc. Chỉ được một xíu, dây cót ngắn lại cho đến khi phần nút gắn chặt vào hông con búp bê thì cũng là lúc nhạc tắt. Mây tiếp tục kéo thêm một lần nữa trong trạng thái nhút nhát, cô không muốn rời xa thứ âm thanh từ người bạn thân của mình. Dường như con búp bê cũng nghe được tiếng lòng cô, chợt nó cất lên một giọng nói của bé gái :
“Hẳn là cậu
tủi thân lắm khi bị mẹ bỏ rơi nhưng không sao đã có tớ ở bên cạnh. Tớ sẽ bảo vệ
cậu.”
Hai tay hai
chân nó tuôn dài ra hệt mấy cái xào bao chặt lấy thân hình của Mây, tứ chi cô cứng
đờ, mặt tái mét, không thể kêu lên như có một sức mạnh vô hình nào đó cản
trở. Cùng lúc ấy, mấy cái cành cây từ ngoài cửa sổ vươn vào phòng kêu tiếng rắc
rắc rợn gai ốc kéo cả người cô bé cùng con búp bê ra bên ngoài, nó dùng những mẩu
lá chết phủ kín người Mây lại, bóng tối ngoạm lấy cô như sinh vật bí ẩn để lại
chiếc giường trống không. Màn đêm cứ thế trở về với đúng vị trí của nó.
Có tiếng
người vọng lại từ phía xa xăm, thứ ánh sáng mờ nhạt không rõ ràng :
“Mây ơi…Mây…Dậy
đi con”
Hóa ra chỉ
là một cơn ác mộng, mình không thích cảm giác đấy một chút nào, cô tự nhủ. Mọi
thứ vẫn diễn ra bình thường, không có gì kì lạ cả dù cơn ác mộng cũng ám ảnh
Mây một thời gian nhưng không làm mất đi sự gắn bó ở thực tại cô dành cho con
búp bê.
Sự gắn bó đến lúc cũng phai mờ theo ngoại cảnh tác động, khi mà có quá nhiều thứ thú vị bên ngoài thế giới thì những gì trong quá khứ trôi qua một cách nhanh chóng, phù du. Mây vào cao học, con búp bê được cất trong ngăn tủ cẩn thận, hiếm lắm mới thấy nó xuất hiện. Dường như thời gian đã đập đi bức tường mộng mơ và lãng quên trong cửa sổ tâm hồn khi người ta lớn dần.Nếu có một cơn bão trong đời xuất hiện thì đây là lúc nó xuất hiện. Lại là một đêm đông, cái lạnh cắt thấu sương, thời tiết miền Bắc mùa đông chả có gì dễ chịu ở khu vực nhiệt đới ẩm gió mùa này, mẹ cô bỏ đi theo một gã đàn ông, ba cô đâm chán mà cũng đi mất sau chuyến tàu cuối cùng để lại vỏn vẹn mảnh giấy “Ba xin lỗi, hãy kiếm một công việc và sống một cuộc đời tốt, trong ngăn tủ là số tiền có thể chi trả cho việc học hành, sinh hoạt của hai đứa một thời gian.” Mây chả hiểu cái quái gì đang xảy ra, cô thẫn thờ, đôi mắt vô hồn, trong nhà nhiệt độ cao hơn bên ngoài nhưng làm sao có thể xua tan được tảng đá vô hình ở lồng ngực đang cố đè nát cô. Nỗi bất an làm trạng thái tỉnh táo của cô giảm sút nhiều, cô nghe thấy mỗi tiếng bước chân vô cảm của bậc sinh thành để lại dấu vết là thứ chất lỏng đen xì nhầy nhụa nổi lềnh phềnh nhớp nháp chuyển động lại gần cô. Đáng lẽ ra cô phải chạy, phải, cô nên chạy, nhưng có một cảm giác quen thuộc thấp thoáng vẫy gọi người thiếu nữ. Ngẩn người ra một lúc, tự khi nào con búp bê dây cót hồi xưa đã nằm trong tay, số tiền ba cô để lại ở đúng ngăn tủ mà Mây cất con búp bê. Cô nhìn nó, nó vẫn lộng lẫy như ngày nào trái ngược với bộ dạng u ám của cô bây giờ. Kéo dây cót, cô bật khóc nức nở. Ngoài trời sương đêm
Nhận xét
Đăng nhận xét